“Viet nam tôi đây”

Xin chuyển tơi bà con bài viết mang tên “Viet nam tôi đây”, giới thiệu dòng thơ của một người trẻ trong nước:VIỆT NAM TÔI ĐÂY
TỦI NHỤC VÀ THƯƠNG ĐAU

Ngô Quốc Sĩ
Hiện thực bi đát của đất nước và dân tộc Việt Nam hôm nay đã được mô tả đầy đủ với những nét sống thực dưới ngòi bút của những người cộng sản thức tỉnh như Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần, Vũ Thư Hiên, Bùi Tín, TốngVăn Công. Trong lãnh vực thi ca, tiếp nối truyền thống Nhân Văn Giai Phẩm, các nhà thơ như Nguyễn Chí Thiện, Bùi Minh Quốc, Phan Huy cũng đã phơi bày bộ mặt thê thảm của xã hội Việt Nam dưới màu cờ đỏ, như thể địa ngục trần gian. Đặc biệt, nhà thơ trẻ Trương Chi, sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ, cũng đã vẽ lên hình ảnh Việt Nam hôm nay với những vần thơ thật sống động và rực lửa, làm sống lại truyền thống kiêu hùng của Việt tộc

Vào thơ, Trương Chi đã thú nhận mình và tuổi trẻ Việt nam đ ã bị cộng sản nhồi sọ và đầu độc với những giáo điều vô nghĩa, những chiêu bài lừa phỉnh:
Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ
Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do…
và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế
Nay thì chiêu bài đã bị lộ tẩy, huyền thoại đã bị vén màn cho thế giới thấy bộ mặt giả trá và thô bỉ của chế độ và lãnh đạo:
Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ
Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên
Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ
Giờ đây, với con mắt thức tỉnh, Trương Chi đã thấy rõ bản chất phản dân hại nước của đảng cộng sản Việt Nam. Thật oái oăm! Đảng vỗ ngực tự hào chiến thắng vẻ vang, mà thực sự, đất nước lại thua và dân bị coi là kẻ thù và buộc làm tôi đòi cho đảng:
Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ
Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua?
Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua
Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”
Thật mỉa mai! Đảng là vua, là chủ nhân ông nắm trọn quyền sinh sát trong tay. Nói là dân làm chủ, mà cây kim sợi chỉ cũng đều do đảng phân phát:
Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu
Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời
Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi
Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng
Điều bỉ ổi nhất là cộng sản Việt Nam đã đồng hóa đảng với tổ quốc, nên yêu nước là yêu đảng, là yêu xã hội chủ nghĩa và như thế, bất đồng chính kiến với đảng liền bị kết án là phản bội và phản động:
Yêu Tổ quốc có nghĩa là yêu Đảng
Chống chính quyền là phản bội quê hương
Bao người vì non sông với niềm tin
vào ngày mai nước Việt hùng cường
Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải
Nhận thức bản chất trá và bạo lực của đảng, Trương Chi đã thẳng thắn phơi bày hiện thực bi đát của đất nước và dân tộc đang quằn quại trong cùm đỏ. Dân oan bị cướp đất đai ruộng vườn. Máu dân Việt tuôn đổ nhuộm đỏ cả sông Hồng:
Có nơi đâu mà người dân thua thiệt
Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không?
Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng
Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…
Mỉa mai nhất là Việt Nam hôm nay tất cả đều bị đảo ngược. Hầu như nguời ta không còn phân biệt đâu là phải là trái, là đúng là sai, là tốt là xấu. Hà Sĩ Phu gọi đó là hiện tượng “lọc ngược”, còn Truơng Chi lại coi tất cả là “trái ngược”:
Đất nước tôi với mọi điều trái ngược
Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người
Những phát ngôn của quan chức nực cười
Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”
Xã hội băng hoại. Đạo đức suy đồi! Tương lai đi vào ngõ cụt. Đó là chưa nói tới tình trạng chia rẽ thù hằn. Nào là chia rẽ Nam Bắc. Nào là thù hằn giai cấp. Nào là kỳ thị tôn giáo:
Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ”
Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm
Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn
Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc
Tuyên truyền cộng sản vẫn rêu rao là “bình đẳng giai cấp”, thật ra, hố sâu giai cấp càng ngày càng sâu hoắm! Dân đen sống trong máu và nước mắt của dân tộc bị trị, còn đảng viên thì ngự trị trên ngai vàng của kẻ thống trị:
Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh
Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn
Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân”
Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”
Còn gì bi đát hơn, trong khi dân Việt chết dần chết mòn, thì đảng lại nhỡn nhơ hưởng thụ trên xương máu đồng bào. Sống chết mặc bay. Chỉ biết còn đảng là còn mình:
Đảng cứ sống và dân thì cứ chết
Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai
Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai
“Chết từ từ” để giết nòi giống Việt
Từ nhận thức về bộ mặt chế độ và hiện thực dân nước, Trương Chi đã can đảm xác quyết lập trường quốc gia của mình, như một người Việt tự do, và không quên cảm tạ những chiến sĩ dân chủ hôm nay đang can đảm trực diện với bạo quyền:
Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản
Nhưng tôi là một người Việt Tự Do
tim tôi là lý tưởng Quốc Gia
Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc
Xin cảm ơn những tấm gương bất phục
Và những người yêu nước của hôm nay
Đã dấn thân vào những chốn đọa đày
Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu
Thế rồi, nhà thơ trẻ trong nước đã lớn tiếng kêu gọi dân Việt đứng lên viết lại lịch sử.
Hỡi những người trai, cô gái Việt
Hãy đứng lên vì non nước lầm than
Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn
Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi
Gương anh dũng của tiến nhân sẽ soi đường cho dân Việt tiến lên diệt thù, cứu nguy tổ quốc:
Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi
Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương
Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương
Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ
Đó là Trương Chi, nhà thơ trẻ sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ. Đó là viên đạn xuyên thủng lòng địch. Đó là sức mạnh dân tộc đang bừng khởi thành bão lửa cách mạng..

Advertisements
This entry was posted in Bình Luận, Tản Mạn, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s